Gia đình – điểm tựa của mọi hành trình
Chuyên mục: Gia đình
Excerpt gợi ý: Một vài suy ngẫm về gia đình – nơi bắt đầu, nơi nâng đỡ và cũng là nơi trở về sau những chặng đường dài của học tập, công việc và cuộc sống.
Trong mỗi hành trình của con người, có những điều hiện diện rất lặng lẽ nhưng lại có sức nâng đỡ vô cùng lớn. Với tôi, một trong những điều như vậy là gia đình.
Gia đình là nơi ta bắt đầu cuộc đời. Là nơi ta học những bài học đầu tiên về tình thương, sự hy sinh, lòng biết ơn, trách nhiệm và cách sống với người khác. Trước khi bước vào trường học, trước khi có nghề nghiệp, trước khi đi qua những chặng đường dài của công việc và cuộc sống, mỗi người đều được hình thành từ một mái nhà, một nếp sống, một tình thương và những ký ức rất riêng của gia đình mình.
Khi còn trẻ, có thể ta chưa cảm nhận hết ý nghĩa của gia đình. Ta thường nghĩ nhiều hơn đến học tập, công việc, bạn bè, ước mơ, những chuyến đi và những mục tiêu phía trước. Ta muốn bước ra ngoài, muốn khẳng định mình, muốn đi xa hơn, làm được nhiều hơn. Đó là điều tự nhiên của tuổi trẻ.
Nhưng càng đi xa, càng trải qua nhiều áp lực, nhiều biến động và nhiều thử thách, ta càng hiểu rằng phía sau mỗi người luôn cần một điểm tựa.
Với tôi, gia đình chính là điểm tựa ấy.
Trong hơn 30 năm học tập, làm việc và trưởng thành, có rất nhiều giai đoạn tôi phải dành nhiều thời gian cho công việc: những chuyến công tác dài ngày, những nhiệm vụ gấp, những dự án phức tạp, những buổi họp, những đêm suy nghĩ về số liệu, mô hình, phương án và trách nhiệm. Có những lúc công việc cuốn mình đi rất nhanh, đến mức không phải lúc nào cũng dành đủ thời gian cho những người thân yêu.
Nhưng gia đình vẫn luôn ở đó.
Ở đó có sự chờ đợi.
Ở đó có sự cảm thông.
Ở đó có những lo lắng không nói thành lời.
Ở đó có những hy sinh âm thầm.
Ở đó có những điều bình dị mà khi bận rộn ta dễ xem là hiển nhiên.
Một bữa cơm gia đình, một lời hỏi thăm, một cuộc điện thoại, một cái nhìn quan tâm, một sự im lặng thấu hiểu – đôi khi những điều ấy không lớn lao, nhưng lại đủ để con người cảm thấy mình không đơn độc.
Gia đình cũng là nơi giúp ta giữ lại phần mềm mại trong mình.
Công việc, nhất là công việc kỹ thuật và quản lý, nhiều khi đòi hỏi sự lý trí, quyết đoán, nguyên tắc và chịu áp lực. Nhưng đời sống gia đình nhắc ta rằng con người không chỉ sống bằng trách nhiệm công việc. Con người còn sống bằng tình thân, sự quan tâm, niềm vui nhỏ, ký ức chung và những khoảnh khắc bình yên.
Có những thành công trong công việc sẽ không thật trọn vẹn nếu không có gia đình cùng chia sẻ. Có những khó khăn sẽ nặng nề hơn rất nhiều nếu không có gia đình làm nơi trở về. Có những lúc mệt mỏi, chỉ cần biết mình còn một mái nhà, còn người thân, còn nơi để được là chính mình, đã là một điều rất quý.
Theo thời gian, tôi càng hiểu rằng gia đình không chỉ là nơi để yêu thương, mà còn là nơi dạy ta nhiều bài học sâu sắc.
Gia đình dạy ta biết sống có trách nhiệm.
Dạy ta biết nghĩ đến người khác.
Dạy ta biết nhường nhịn, lắng nghe và bao dung.
Dạy ta biết rằng tình thương không chỉ nằm trong lời nói, mà còn nằm trong hành động mỗi ngày.
Dạy ta biết trân trọng những điều giản dị trước khi chúng trở thành ký ức.
Có những điều trong gia đình không thể đo bằng thành tích, bằng chức vụ hay bằng những gì người ngoài nhìn thấy. Đó là sự bình yên khi được ngồi bên nhau. Là niềm vui khi nhìn thấy người thân khỏe mạnh. Là hạnh phúc khi gia đình còn có thể sum họp. Là cảm giác ấm áp khi nhớ lại những năm tháng đã qua.
Trong hành trình cuộc sống, mỗi người đều có lúc bận rộn, có lúc xa nhà, có lúc bị cuốn vào những mục tiêu phía trước. Nhưng rồi càng lớn tuổi, ta càng thấy cần quay về với những giá trị gốc rễ. Gia đình là một trong những giá trị như vậy.
Tôi muốn dành một phần trong blog này để lưu giữ những câu chuyện, hình ảnh và kỷ niệm về gia đình. Không phải để phô bày đời sống riêng tư, mà để nhắc mình biết trân trọng những gì đã nâng đỡ mình qua năm tháng.
Có thể đó là một bức ảnh cũ.
Một chuyến đi cùng nhau.
Một ngày sum họp.
Một câu chuyện về cha mẹ, vợ con, anh chị em, người thân.
Một ký ức tuổi thơ.
Một khoảnh khắc giản dị nhưng khi nhìn lại thấy rất quý.
Những điều ấy, nếu không được ghi lại, rất dễ trôi đi trong dòng thời gian.
Tôi tin rằng ký ức gia đình là một phần quan trọng của đời sống tinh thần. Nó giúp ta hiểu mình đến từ đâu, đã được yêu thương như thế nào, đã nhận được bao nhiêu điều tốt đẹp và cần sống ra sao để không phụ những yêu thương ấy.
Sau hơn 30 năm làm việc và trải nghiệm, tôi càng thấm thía rằng mọi hành trình, dù dài đến đâu, cũng cần có một nơi để trở về. Mọi cố gắng, dù lớn đến đâu, cũng sẽ có ý nghĩa hơn khi được đặt trong tình yêu thương và sự chia sẻ của gia đình.
Gia đình không phải lúc nào cũng ồn ào. Nhiều khi gia đình hiện diện rất lặng lẽ. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên sức mạnh bền bỉ nhất.
Đối với tôi, gia đình là nơi bắt đầu, là điểm tựa và cũng là nơi trở về.
Và trong những năm tháng tiếp theo, tôi mong mình sẽ biết sống chậm hơn một chút, trân trọng hơn một chút, ghi lại nhiều hơn một chút những điều bình dị nhưng rất đáng quý ấy.
Bởi vì sau cùng, điều còn lại trong cuộc đời không chỉ là những gì ta đã làm được ngoài xã hội, mà còn là những yêu thương ta đã nhận, đã giữ gìn và đã trao lại cho những người thân yêu của mình.
Đỗ Đức Dũng
